Tag Archive


cac ngay trong tuan Dia ly dia ly nha giap ngo hoa hoc dia ly ho phach tay tang do học phong thủy học địa lý kim lich 2013 moc ngu hanh phong thuy nam Quy Ty Phong thuy nha Phong thủy ruby sao bay trong thang sao tot tho thuy thuyết ngũ hành thầy phong thủy thầy địa lý tuoi dan tuoi dau tuoi hap tuoi hoi tuoi mao tuoi mui tuoi ngo tuoi suu tuoi than tuoi thin tuoi tuat tuoi ty tuoi xung ung dung thuyet ngu hanh xem dia ly xem dia ly nha xem phong thuy nha xem phong thủy xem địa lý xung thai tue địa lý

Chương 7: Ngôi Sao Hy Vọng

Lan đạp xe chầm chậm trên đường Hoàng Diệu. Những tán cây dầy rậm rạp đã che đi ánh nắng của những ngày đầu hạ nhưng hơi nóng vẫn tỏa ra hầm hập từ mặt dường nhựa. Nắng hạ đầu mùa không quá chói chang nhưng dễ làm cho người ta say và mệt mỏi. Ai cũng tránh ra khỏi nhà vào lúc này. Nhưng Lan không vội vàng. Cô thích những buổi trưa hè không xe cộ chỉ có tiếng ve sầu kêu ra rả. Mùa hạ là mùa yêu thích của cô. Cô thích đi bắt ve, thích hái hoa phượng đỏ rực rỡ để chơi chọi gà với lũ bạn cùng xóm. Dù vậy hè sang cũng có nghĩa là kỳ thi cuối năm sắp đến. Sang năm sẽ là năm cuối cùng của bậc trung học. Kỳ thi đại học cam go đang chờ đợi tất cả mọi người nên nghỉ hè là thứ xa xỉ mà cô không dám nghĩ đến. Thời gian của cô bây giờ là nhà trường và học thêm từ chiều đến tối mới về nhà. Vinh cũng rất thích mùa hạ. Ý nghĩ về Vinh làm cô thấy bụng mình thắt lại như khi đi ô tô lao xuống dốc vậy. Từ sau buổi tập nhẩy đó cô đã cố gắng dẹp đi mọi ý nghĩ về Vinh. Vết thương từ lần cãi nhau công khai trước cả lớp đó vẫn còn trần trụi nên nghĩ về Vinh nó sẽ lại ứa máu.

Những kẻ ngồi lê đôi mách trong lớp vẫn xì xẩm bàn tán, to nhỏ về cô. Lũ con gái trong lớp dẹp qua những hiềm khích để cùng kết tội cô là kẻ lẳng lơ, bắt cá hai tay. Con trai trong lớp thì cố tình rêu rao chuyện cô nhận quà đắt tiền của bạn trai. Không thèm che giấu khi nói xấu về cô, tụi nó còn cố tình nói to cho cô nghe thấy. Trong mắt của họ những cô gái nhận quà của bạn trai là kẻ vụ lợi trong tình yêu. Đã lẳng lơ, lại vụ lợi nên Lan trở thành kẻ xấu xa không thể chơi chung trong lớp. Trang và Thư hai đứa ‘đào tạo seo‘ cùng nhóm ăn chơi giờ cũng tảng lờ như không quen biết cô. Thanh thì im lặng, giữ khoảng cách và tránh tiếp xúc với Lan. Một vài lần Lan muốn nói rõ ràng mọi chuyện với Thanh nhưng vấp phải ánh mắt lạnh lùng băng giá cô lại chùn bước.

Lầm lũi như cái bóng trong lớp học hơn 30 con người, Lan nhiều khi không chịu đựng nổi chỉ muốn hét lên. Một tiết học trôi qua là Lan lại run rẩy vì sắp đến giờ nghỉ và cô lại sắp sửa trở thành đề tài đàm tiếu, cười chê. Kết quả học tập của cô sa sút. Tuy biết mình làm bố mẹ lo lắng nhưng Lan vẫn chưa thể vượt qua sự cô đơn đáng sợ này. Vinh đã bỏ rơi cô trong lúc tuyệt vọng nhất. Vinh không đến nhà học thêm, cũng không trò chuyện với cô ở lớp nữa. Ai chế nhạo, đả kích, Vinh dọa đánh. Sợ bị đánh đòn, những kẻ hớt lẻo đó không dám công khai chọc giận Vinh nên chĩa mũi dùi sang Lan. Nhưng Vinh thì dường như chỉ sống trong thế giới của mình. Lan bây giờ chỉ là người xa lạ.

“Bạn Phương sẽ chuyển về học lớp chúng ta từ hôm nay. Bạn còn nhiều bỡ ngỡ nên cô muốn các em giúp đỡ bạn” Cô giáo chủ nhiệm sau khi giới thiệu Phương, học sinh mới, đã phân cho Phương về tổ của Lan phụ trách. Phương béo ú, hai má nung núc thịt khiến cặp mắt bé lại như hai hàng chỉ sau cặp kính cận dầy cộp. Ngồi cạnh Lan, gầy cao, sự tương phản lại càng rõ ràng. “Này cô bảo cậu học tiếng Nga giỏi lắm. Cậu chỉ tớ được không? Phương cười cười hỏi Lan.
Quá bất ngờ trước câu hỏi này Lan đáp cụt ngủn “Nếu rảnh”. Thốt ra khỏi miệng câu nói đó, Lan thấy hối tiếc vô cùng. Đã mấy tháng nay không ai trò chuyện với cô trong lớp. Thái độ của cô sẽ xua Phương đi với những kẻ chống đối cô. Nhưng lời nói thì không lấy lại được, Lan đành im lặng. Quả nhiên đến giờ nghỉ một lũ con trai đã xúm lại với Phương. Hào là kẻ nói hăng say nhất. Thỉnh thoảng chúng nó lại liếc Lan rồi cười khả ố. Chẳng biết đi đâu, làm gì, cũng không muốn tiếp tục sự dày vò này, Lan khua tay vào ngăn bàn tìm thư của Cầm. Từ ngày bị cô lập, tẩy chay trong lớp, Lan chỉ còn người bạn học trường chiều này để trao đổi thư từ. Cầm là người học trường Hoàng Diệu buổi chiều và ngồi đúng chỗ của Lan. Cầm đã để thư trong ngăn bàn, ngỏ ý muốn kết bạn. Thế là hai người bắt đầu thư từ qua lại từ đó dù không biết mặt nhau. Trong hốc ngăn bàn của Lan có một miếng ván đã bung ra, Lan và Cầm giấu thư vào đó để không bị phát hiện. Cầm viết ”Hôm nay cậu thử đối câu đối này nhé – Con ruổi đậu đĩa xôi đậu. Từ đậu ở đây là động từ và danh từ, tớ chắc cậu sẽ nghĩ dài dài”. Lan phì cười. Cầm lúc nào cũng muốn thách thức, thử tài của cô. Nhưng vế đối này quả rất khó. Lan nhíu mày suy nghĩ mà vẫn chưa nghĩ ra.
“À tớ biết vế đối này. Nó ở trên báo.” Phương nói oang oang làm Lan giật mình. Đúng lúc đó thầy vào lớp. Lan không thể nào tập trung nghe giảng được. Có phải Phương nói về vế đối của Cầm? Phương vẫn còn muốn nói chuyện với cô sau khi đã được Hào và lũ con trai kể cho nghe những chuyện về Lan? Phương đẩy mảnh giấy sang trước mặt Lan “vế sau là Con Kiến Bò Đĩa Thịt Bò”. Khi Lan quay sang nhìn thì Phương đã tập trung lên bảng nghe thầy giảng bài.

“Tùng, Tùng Tùng” hồi trống vang lên giòn giã. Đã hết giờ học. Lan gập sách vở cho vào cặp. “Thấy tớ giỏi không?” Phương quay sang hỏi Lan.
Nhìn cái mặt béo ú, Lan chợt thấy nó thân thiện và cởi mở làm sao. Cô cười khúc khích rồi gật đầu. “Nhưng mà tớ muốn tìm ra một vế đối khác cơ, chứ lấy những gì đã đăng trên báo thì đâu chứng tỏ là mình giỏi.”
Phương gật gù ”Ừ cũng đúng. Nhưng tớ dốt văn lắm.”
“Nè tớ định đối là Thiếu nữ cầm chiếc đàn cầm” Lan chia sẻ. “Vế cuối là rất chuẩn rồi vì cầm ở đây là động từ và danh từ. Nhưng con vật mà đối với con người thì vẫn hơi khập khiễng một chút.” Lan giảng giải cho Phương.
“Tớ thì thấy cũng được. Không dễ dàng gì mà cậu đối lại được vế này. Mà ai đố cậu thế?” Hai đứa vừa trò chuyện vừa đi ra khỏi lớp. Lan bỗng cảm thấy ánh mắt của ai đó đang dán vào mình. Khẽ liếc mắt về đằng sau, Lan thấy Vinh đang ngồi soạn cặp sách, không còn ai trong lớp cả. Chẳng lẽ Vinh nhìn cô? Chắc là không? Lan gạt ý nghĩ đó ra khỏi đầu.

“Cho tớ ăn với” Phương nài nỉ. Lan đưa gói xôi lạc cho Phương. “Ừm ngon quá” Phương vô tư bốc ăn nhồm nhoàm. “Cậu mua ở đâu thế? Xôi ở khu tập thể nhà tớ chán lắm.”
“Tớ mua của hàng quen gần trường. Tý tan học tớ chỉ cho cậu. Chị này bán xôi ngon lắm. Mà cậu ăn nhiều là càng béo thêm đấy.”
Phương cười hề hề, không mếch lòng” Béo cũng được, quan trọng là đầu thông minh.” Lan càng lúc càng thấy quý Phương. Dù là học sinh mới Phương đã không a dua theo số đông mà vẫn chơi với Lan kẻ bị tẩy chay. Tụi con trai trong lớp gọi Phương là kẻ mê gái vì đã chơi với Lan. Nhưng Phương không hề nao núng trước những sự dèm pha, khích bác. Hơn nữa Phương rất giỏi môn Lý nên Lan đã được sự khích lệ của Phương để tập trung học hành. Nhờ vậy mà kết quả thi cuối năm của Lan vẫn đạt được học sinh tiên tiến.
“Mai lớp mình liên hoan cuối năm nhé.dao tao seo ” Thảo tuyên bố. “Các bạn vui lòng đăng ký nhận các công việc chuẩn bị cho buổi liên hoan nhé.” Lan cụp mắt nhìn xuống bàn. Tụi con gái nhao nhao giành việc. Ai cũng muốn thể hiện tài nữ công gia chánh để thu hút bọn con trai. Công việc làm dưa món của Lan năm ngoái, năm nay đội của Trang & Thư nhận. Sau một hồi ồn ào danh sách cũng chốt lại. Thảo bắt đầu phân ngân quỹ để mua bán.
“Thế không có ai trang trí lớp à? Tớ với Lan nhận làm” Phương hỏi. Hào bắt đầu chèo kéo “Ê mập cậu cùng bọn tớ sắp dọn chỗ ngồi và đi chợ xách đồ cho bọn con gái mà”. Phương từ chối thẳng thừng “Nhiều người quá rồi, mà lớp liên hoan cần phải đẹp. Tớ làm với Lan”. Phương chủ động hỏi Thảo cho một ít tiền để mua đồ. Lan im lặng để Phương sắp xếp. Trong thâm tâm cô cũng muốn tham gia nên thấy mừng vì Phương đã giúp cô.
Phương theo Lan về nhà. Sau buổi cơm trưa hai đứa ngồi bàn tính chuyện trang trí lớp. Bàn tới lui, hai đứa quyết định sẽ cắt dây hoa giấy, chăng bốn góc và treo đèn lồng. Sau khi mua đủ giấy màu, hồ dán, hai đứa hì hục bắt tay làm. Té ra Phương rất vụng về nên Lan phải chỉ cho Phương từng ly từng tý cách xếp giấy, cắt rồi dán các bông hoa vào nhau để làm dây. Tuy vụng về nhưng Phương có khiếu thẩm mỹ nên xếp mầu rất đẹp. Làm hoa giấy xong, Lan dùng giấp bóng kiếng đỏ dán lên khung hình đèn ông sao lớn. Phương thấy Lan làm đẹp quá, quên cả rên rỉ than vãn vì bị cật tre cứa vào tay, chảy máu, cứ há mồm ra xem. Lan thấy rất vui khi Phương thưởng thức sự khéo tay của cô.
Mùi chả nướng bốc lên thơm lừng, mọi người lăng xăng như một tổ ong nhốn nháo nhưng có trật tự. Phương thì hì hục trèo lên, trèo xuống chăng dây hoa. Trần lớp quá cao nên đèn ông sao trông không được rõ. Lan quyết định làm mấy cái tua gắn vào dưới đèn để có độ rủ. Nhưng vì đèn treo lên rồi nên Phương phải gắn tua vào khung. Phương tay chân vụng về nên cứ làm rách tua suốt. Cuối cùng Lan đành phải trèo lên tự làm. Đang trèo lên bỗng nghe tiếng Vinh “Lan xuống đi, không ngã. Để Vinh làm cho.” Tim bỗng giật thót, dù ngoài mặt vẫn lạnh lùng, Lan trèo xuống. Trong khi Vinh loay hoay dán, Lan dướn mắt hỏi Phương. Phương chỉ nhún vai ra ý không hề nhờ Vinh.
Buổi liên hoan hôm đó khá vui, mọi người ăn uống ngon lành nên Lan cũng vui lây. Thầy cô cũng dự nên không ai xì xầm về cô. Phương thì nói tía lia luôn mồm pha trò chọc cười khiến Lan không nhịn nổi. Giải khéo tay hay làm hôm đó trao cho Hạnh vì đã cắm một bình hoa sen bằng củ hành tây và lá rau muống rất đẹp. Phương bỗng dưng phản đối, đòi phải trao giải cho Lan nữa vì trang trí lớp cũng rất đẹp. Cả lớp ồ lên nhìn Phương như kẻ tội đồ. Cuối cùng thầy cô cũng đồng ý trao cho đội của Lan & Phương giải sáng tạo trong sự hậm hực của mọi người. Kể từ ngày bị tẩy chay đến giờ Lan thấy vết thương hình như đã liền miệng.
“Cầm ơi, hôm nay tớ rất vui. Dù chẳng ai trong lớp chơi với nhưng Phương bạn cùng tổ đã giúp đội của tớ giành giải sáng tạo. Thế mới biết khi cả thế giới chống lại bạn, bạn chỉ cần một người thật lòng với mình là đã có một cái hầm trú ẩn an toàn. Ít ra thì Phương đang làm cái mai rùa của tớ hiện giờ. Ba tháng hè này tớ cũng ít gặp những kẻ mồm loa mép giải ấy nên chắc sẽ vui hơn. Đây là thư cuối cùng năm nay. Hy vọng sang năm cậu và tớ vẫn ngồi cùng một chỗ. Chào”. Lan len lén bỏ thư vào hộc bàn rồi đứng dậy đi về. Cả lớp đã về hết. Cô ngần ngừ rồi quyết định lấy thang, tháo đèn ông sao xuống. Sau bao ngày buồn khổ cô đã thấy tia hy vọng le lói. Cây đèn này đã thắp sáng niềm tin trong cô về một năm cuối bình yên và vui vẻ nên cô muốn mang về treo ở phòng. Cái thang tre không người giữ, run rẩy du7o1i sức nặng của người trèo. Với mãi cũng không cắt được cây đèn xuống, Lan đành bỏ cuộc.

Xem Tiếp
- Chương 8: Hãy Là Chính Mình